|
Những hình dáng đầy
bất ngờ, những sự chối bỏ lối mòn và vượt qua các khuôn khổ cũ
đầy cá tính...- đây xứng đáng là những công trình tiêu biểu
cho kiến trúc của thế giới đương đại.
Trung tâm
văn hóa Jean - Marie Tjibaou (New Caledonia, 1998)
Khu nhà này nằm trên
một bán đảo nhỏ cách thủ đô Nouméa của New Caledonia 10km về
phía Tây Bắc; Từ khi New Caledonia tách khỏi Pháp, kiến trúc
sư Renzio Piano ngay lập tức bị ám ảnh bởi ý nghĩ sử dụng bản
sắc của tộc người Kanak trong thiết kế trung tâm văn hóa này.
Nó đã được yết danh trong số những công trình kiến trúc ngoạn
mục nhất với diện tích 7650m2 và chi phí xây dựng
là 200.000.000 FF.
Rành mạch trong việc
chối bỏ tính châu Âu, dãy nhà gồm mười ngôi hình nón bằng gỗ
này được nối với nhau qua những hành lang kính và gỗ, dàn trận
trên diện tích rộng và được bao bọc bởi vườn tược. Khi xây
dựng, người ta đã phải hết sức thận trọng để tôn trọng thiên
nhiên và để công trình ẩn hiện trong môi trường của các loại
thực vật địa phương. 10 khối nhà chia làm 3 nhóm bao gồm sảnh
vào, phòng triển lãm, quán cà- phê, phòng triển lãm đa phương
tiện, phòng chiếu phim và các phòng kính cho các khóa học về
văn hóa bản địa. Những ngôi nhà này lượn cong những cái lưng
óng ả bằng gỗ của nó về phía đại dương, để chống chọi với
những cơn gió có thể tạo thành bão có sức gió trên 240km/h.
Renzio Piano đã đưa ra sự diễn giải kiến trúc đương đại đầy
tinh tế và bất ngờ khi thiết kế trung tâm này. Nhìn xa trông
nó như những bẫy khổng lồ chờ đợi những chiến binh dại dột.
Rạp chiếu bóng UFA,
Dresden, Đức (1996-1998)
Một khu nhà với hình
dạng đầy bất ngờ, là kết quả của bê-tông và thủy tinh thể.
Được xây dựng cho tổ chức nhà hát UFA với ngân sách rất hạn
chế 12.000 DM/ghế ngồi, quần thể kiến trúc này bao gồm 8 sân
khấu và có tổng cộng 2600 ghế. Với sự tương phản trong một
phong cách ghi dấu ấn của kiến trúc Stalin, hình dạng lạ
thường của ngôi nhà này mang lại sinh lực mới cho trung tâm
thành phố Dresden của Đức. Ngôi nhà do nhóm kiến trúc sư nổi
tiếng Coop Himmelb(L)au thiết kế, do Wolf Prix và Helmut
Swiczinsky thành lập. 30 năm sau khi thành lập, hai kiến trúc
sư này vẫn đang "oanh tạc" đất đai các thành phố trung tâm
bằng những thiết kế hết sức khốc liệt, những cơ thể nhà khổng
lồ và chật vật. Họ luôn tìm sự đồng nhất trong một phong cách
đặc biệt được gọi là phong trào Deconstructivist. Theo lời
Wolf Prix thì "ngôi nhà được thiết kế như một video-clip, gạt
bỏ viễn cảnh tập trung". Chi phí: 32.000.000 DM. Diện tích:
2600m2.
Bảo tàng người Do Thái
(Berlin, Đức, 1989-1999)
Bảo tàng này có một
lịch sử dài và phức tạp. Dự án được khởi sự vào năm 1988 như
một phân nhánh nhỏ của Bảo tàng Berlin. Kiến trúc sư Daniel
Libeskind đã giành được giải nhất trong một cuộc tranh tài vào
năm 1989. Sự đổ vỡ của Bức tường Berlin và quyết định chuyển
thủ đô đã ảnh hưởng đến việc thực hiện dự án. Vượt ra khỏi
khuôn khổ cũ, giám đốc bảo tàng, ông W. Micheal Blumenthal
quyết định bao quát "toàn bộ lịch sử mối quan hệ giữa người Do
Thái và những người không phải Do Thái từ thời La Mã tới
nay". Rất nhiều tiết diện của khu nhà duy trì những khoảng
trống cố ý, những vết cắt như để tượng trưng cho sự trống
rỗng và thiếu vắng của những người Do Thái đã chết trong thảm
họa tàn sát Holocaust. Ngôi nhà được xây dựng trên diện tích
9500m2 với chi phí 72.100.000 DM.
Trung tâm Thông tin - Thư viện |