|
Rafael Vinoly
là
người đứng đầu Công ty Kiến trúc Rafael Vinoly có danh tiếng
trên thế giới do chính ông sáng lập năm 1983. Ông sinh ở
Montevideo, Uruguay nhưng lại là một kiến trúc sư quốc
tịch Hoa Kỳ nổi tiếng với nhiều công trình thiết kế ở New
York, Tokyo và Buenos Aires. Là con trai của đạo diễn phim có
tiếng, đồng thời là giám đốc nghệ thuật của nhà hát opera
Sodre, từ nhỏ cho tới 5
tuổi, Vinoly sống cùng
gia đình ở Uruguay và Achentina. Sống trong môi trường âm nhạc
từ nhỏ và là một sinh viên nghiêm túc của khoa Piano, Vinoly
đã trở thành một nghệ sỹ biểu diễn chuyên nghiệp trước khi ông
quan tâm tới lĩnh vực kiến trúc.
Sau khi tốt nghiệp
kiến trúc sư tại Khoa kiến trúc đô thị trường Tổng hợp Buenos
Aires, Argentina, Vinoly cùng với sáu cộng sự thành lập hãng
kiến trúc Estudio de Arquitectura. Sau đó, nó đã trở thành
hãng kiến trúc lớn nhất Châu Mỹ La tinh. Đồ án thiết kế cho
Hiệp hội công nghiệp Argentina được giải đã mở đầu cho hàng
loạt giải thưởng và đơn đặt hàng. Vào năm 1974, hãng kiến trúc
Estudio de Arquitactura đã dành được hơn 50 giải thưởng thiết
kế và triển khai xây dựng được trên 9,5 triệu feet vuông ở Nam
Mỹ.
Năm 1978, Vinoly
đến Hoa Kỳ với tư cách là giáo sư thỉnh giảng tại trường Tổng
hợp Washington và trường Tổng hợp Havard. Bị cuốn hút bởi chủ
nghĩa lạc quan và nền công nghệ cao của nước Mỹ, ông đã định
cư lâu dài ở New York từ năm 1979 và thành lập hãng thiết kế
kiến trúc, trang trí nội thất và qui hoạch đô thị. Vinoly tiếp
tục giảng dạy ở nhiều trường Đại học Mỹ có danh tiếng như đại
học Havard, đại học Yale, đại học Pennsylvania, đại học
Columbia, Viện kiến trúc Nam Califonia và một số trường đại
học ở Thuỵ Sỹ.
Phỏng vấn kiến trúc
sư Rafael Vinoly (Phần 2)
PA: Ông quan
tâm tới những vấn đề gì trong kiến trúc?
Vinoly: Tôi quan tâm tới ý niệm về nét tao nhã khi tiến
hành công việc một cách có lý trí. Tôi luôn xem xét tới nhiều
khía cạnh, không chỉ tính vĩnh cửu mà còn độ bền của công
trình, những chiến lược chính trị xã hội quan trọng chứ không
chỉ đơn thuần vấn đề thẩm mỹ. Tôi nghĩ đó là những nét bản thể
của nghề xây dựng, những thứ có quên đi thì chúng lại quay trở
lại bằng cách nào đó.
Người ta luôn cho rằng quan điểm này không mấy diễn cảm. Tôi thì không
nghĩ vậy bởi vì vấn đề chính là ở chỗ theo anh thì thế nào gọi
là sự diễn cảm. Không thể không thừa nhận mối liên quan giữa
mục đích xây dựng công trình và bản thân công trình đó. Tôi
nghĩ rằng, những gì anh làm với tư cách là một kiến trúc sư
cũng là một hình thức đào tạo. Phải thừa nhận rằng anh có thể
nhận ra được người ta nghĩ gì và cần gì. Anh có thể ghi nhớ
chúng bằng ý nghĩa và bằng cảm giác về mục tiêu nhằm góp phần
biến đổi xã hội. Mọi đối tượng đều có một đặc điểm rất khó mô
tả, đó là nó làm cho anh cảm thấy khác đi chứ không phải là
làm khác đi, và nó cũng làm cho anh hiểu khác đi một số điều.
Đó là một đặc tính khác thường và nó cũng không liên quan gì
tới vấn đề phong cách hay những tìm tòi dị thường khác.
Nếu như anh tin tưởng chắc chắn vào một quy trình nào đó thì anh không
cần phải quan tâm tới những thứ ngoài rìa, đó là một quá trình
tác động tương hỗ giữa anh với khách hàng cùng với hàng loạt
hạn chế của đồ án và bối cảnh văn hoá. Trong quá trình đó, mọi
thứ đơn độc đều có tầ cỡ nghệ thuật. Ở đây, tôi hiểu nghệ
thuật không phải là sự miêu tả mà là chất xúc tác bắt anh phải
tư duy. Đó là cái mà tôi thấy ngày nay được quan tâm hơn cả.
PA: Ông có
nhiều kinh nghiệm trong thiết kế nhà riêng phải không?
Vinoly:
Vâng chúng tôi đã thiết kế rất nhiều nhà và ở đây chúng tôi
cũng có một số công trình. Tôi cho rằng thiết kế nhà không
phải là một thực nghiệm và bản thân căn nhà cũng không phải là
chỗ để thử nghiệm. Công trình nào cũng là thực nghiệm, vấn đề
là anh hiểu thế nào là thực nghiệm.
Thiết kế nhà riêng khá phức tạp, đôi khi còn quá phức tạp, vì vậy tôi cho
rằng thiết kế nhà riêng là một mảng rất thú vị do tính xúc cảm
của nó .
PA: Gần đây
Ông có thiết kế công trình nhà ở nào không?
Vinoly:
Chúng tôi vừa mới hoàn thành một căn nhà cho một nhà sưu tập
nghệ thuật ở Nam Mỹ và đang xây nhà cho bản thân tôi.
Nhưng dường như anh quan tâm tới những dự án lớn như những tổ hợp nhà ở
đô thị thì phải. Điều đó hoàn toàn đúng, tôi thực sự thích
những dự án quy mô lớn bởi vì chúng mang tầm cỡ chính trị xã
hội. Kiến trúc công cộng quan tâm giải quyết nhiều vấn đề hơn
là nhà ở tư nhân và nó được quy định bởi nhiều yếu tố xã hội
và sự kiện.
PA: Thiết kế
nhà riêng có phải là mục đích cuối cùng của một kiến trúc sư
hay không?
Vinoly:
Không, tôi hoàn toàn không nghĩ vậy. Tôi hiểu ý anh, tôi cho
rằng ý tưởng thiết kế và xây dựng công trình bao trùm nhiều
khía cạnh hơn chứ không đơn thuần chỉ là thiết kế một chỗ trú
ẩn cho con người.
|
 |
|
Công trình
Forum quốc tế Tokyo (1996) |
PA: Dương cầm
và biểu diễn dương cầm có ý nghĩa như thế nào đối với Ông?
Vinoly:
Như quan điểm của cá nhân tôi, nó có hiệu quả rất lớn về mặt
tâm lý, nhưng rất khó để có thể hình tượng hoá hoặc mô tả điều
này vì nó rất trừu tượng. Đó cũng là cái mà những qui luật về
sự tuyệt vời là hiển nhiên. Nói một cách khác, nếu bạn là
người tốt thì bạn sẽ tốt với tất cả mọi người và hoàn toàn
không có sự nhập nhằng như ở các loại hình nghệ thuật khác kể
cả kiến trúc. Âm nhạc mang lại cho con người sức mạnh nội sinh
lớn lao. Tôi muốn nói rằng âm nhạc gắn bó nhiều nhất với cảm
xúc.
Xét về khía cạnh thẩm mỹ thì tôi cho rằng âm nhạc thật sự là tinh khiết.
Âm nhạc không phải là sự trốn tránh hiện thực khách quan, nó
là sự đối chiếu giúp cho chúng ta hiểu ra nhiều vấn đề của
cuộc sống.
PA: Bà Diana
vợ Ông có ý nghĩa như thế nào đối với sự thành công của Ông?
Vinoly:
Cô ấy là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Cô ấy có
tất cả những phẩm chất để làm cho tôi ngưỡng mộ, đó là phẩm
cách và vẻ tao nhã. Cô ấy không phải là một kiến trúc sư nhưng
có đầu óc sáng tạo và sự nhạy cảm tinh tế, tất cả những điều
đó ảnh hưởng rất lớn tới cuộc đời và sự nghiệp của tôi.
PA: Thiết kế
kiến trúc là một quá trình nhận diện ngữ cảnh bằng cách trực
tiếp tham gia vào đó. Hiện tại, Ông đang thiết kế rất nhiều
công trình trên khắp thế giới, từ châu Mỹ La tinh, Bắc Mỹ tới
các nước châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc. Làm thế nào Ông có thể
thiết kế các công trình phù hợp với mỗi đất nước và mỗi nền
văn hóa? Ông đánh giá vai trò của những ngữ cảnh đó trong các
đồ án thiết kế như thể nào?
Vinoly:
Trong một nền văn hoá khác, cá nhân bạn phải tự điều chỉnh để
phù hợp với điều kiện xã hội. Bạn phải học rất nhiều vì vốn
hiểu biết của bạn về nền văn hoá mới ấy còn rất hạn chế, và sự
khác biệt về văn hoá thì lớn hơn nhiều so với bạn nghĩ. Vì vậy
bạn cần có sự chuẩn bị để đón nhận những thay đổi đó và chỉ
khi bạn thực sự trải nghiệm thì bạn sẽ hiểu nhiều về một nền
văn hoá khác. Nếu bạn lắng nghe và quan sát những khác biệt
mang tính văn hoá đó thì chính bạn cũng có thể cung cấp những
nét văn hoá riêng của dân tộc mình vào kho tàng văn hoá chung
và cũng giúp cho mọi người hiểu hơn những phản ứng của mình và
những giá trị văn hoá bất biến. Điều này được thể hiện rất rõ
ở Nhật Bản.
PA: Xin Ông
nói những nét chính về công trình
Tokyo Forum. Ý
tưởng thiết kế được xuất phát từ biểu trưng của hãng hàng
không PAN AM phải không? Có phải Ông tăng cường hiệu quả của
quá trình thiết kế bằng sự trợ giúp của máy tính? Chủ đề chính
của đồ án có phải là quảng cáo hay không?
Vinoly:
Kiến trúc sư nào cũng cố gằng gắn kết công trình của mình với
thực địa ngay từ phác thảo đầu tiên. Tôi luôn quan tâm tới
những thời điểm có thể cảm nhận được rõ ràng những đặc điểm
quy định của thực địa trên phương diện tổng thể, chứ không chỉ
đơn thuần là hình dáng của khu đất. Điều này liên quan tới
những tiêu chí để tổ chức đội ngũ thiết kế sao cho công việc
tiến triển tốt. Khu đất thiết kế công trình rất khó thiết kế
do có hình thù rất kỳ lạ, tuy vậy tôi lại cho rằng như thế lại
tốt.
Trong thời gian diễn ra cuộc thi thì tôi gần như là đã bỏ cuộc, lúc đó
tôi quyết định sang châu Âu trong vòng một tuần. Trên máy bay,
tôi tình cờ nhìn thấy biểu tượng của hãng hàng không PA NAM.
Nó là những đường cong với bán kính khác nhau và chủ yếu là nó
thể hiện giải pháp kết nối một hình hình học với khả năng tạo
lập một không gian rộng lớn, đồng thời cho phép phát triển
những đơn vị không gian rất tự nhiên kiểu những không gian
trong nhà biểu diễn. Đối với tôi, đó là những ý tưởng thiết kế
vô cùng tuyệt vời và là thời điểm vô cùng may mắn, nó cho phép
phát triển giải pháp thiết kế kiến trúc cơ bản vượt qua được
tính công năng đơn thuần. Điều đó tạo khả năng cho công trình
đạt được những tầm cỡ mới về tính quần chúng mà chương trình
cuộc thi không đặt ra. Rõ ràng rằng những điều này nảy sinh ra
từ ý tưởng thiết kế chứ không phải từ đầu bài thi.
Vì vậy chúng tôi đến
Tokyo
để phải thuyết phục ban tổ chức rằng chúng tôi có thể chiến
thắng cuộc thi và chúng tôi có đầy đủ cơ sở vật chất để triển
khai công việc. Sau đó thì tôi đã chiến thắng và trở thành một
kiến trúc sư được đăng ký hành nghề tại Nhật Bản. Đó là những
kinh nghiệm hết sức quí báu bởi vì phải mất nhiều năm ngược
xuôi, chúng tôi mới có thể đạt được điều mà mình thực sự mong
muốn. Trong thời gian thiết kế công trình chúng tôi cũng thiết
lập được một hệ thống trợ giúp thiết kế từ công nghệ Internet,
vào thời điểm đó thì chưa có thư điện tử.
PA: Ông thực
sự có con mắt tinh tường và sự nhạy bén trong khi thiết kế các
công trình. Ông đã tiến hành công việc đó như thế nào? Xin Ông
giải thích với trường hợp cụ thể là công trình
Tokyo
International Forum.
Vinoly:
Tôi nghĩ rằng vấn đề là ở quan điểm về quá trình thiết kế. Khi
anh nhận thức được thế nào là âm nhạc với những nét cụ thể
cũng như hành động, thì anh sẽ thấy quá trình triển khai thiết
kế công trình khá là đơn giản chứ không kịch tính và siêu hình
nữa. Khi đó anh cảm thấy dễ tiếp cận với bản chất của quá
trình thiết kế xây dựng và anh có thể phân tích được những vấn
đề không cụ thể khác. Với những công trình thiết kế phức tạp,
tôi cố gắng mô tả những vấn đề khó để không những tôi hiểu
được mà những người khác cũng hiểu bởi vì tôi nghĩ rằng nhận
thức được đâu là vấn đề khó cũng có nghĩa là sẽ tìm ra được
lời giải và ngược lại. Tại những lúc nhất định, người kiến
trúc cần phải biết được anh ta đang làm gì và hành động đầu
tiên này cũng là bước thiết kế đầu tiên. Tôi cho rằng nếu có
thể lý giải được cái gì đang diễn ra để có thể thấm nhuần quá
trình thiết kế cũng gây cho ta sự vững tâm. Đó là một bước rất
cần thiết và anh cần phải học để mô tả nó rõ ràng. Đối với
tôi, điều quan trọng là làm rõ kiến trúc là gì và thế nào là ý
tưởng kiến trúc. Nếu như anh định rút ra điều cơ bản nhất
trong nỗ lực hiện thời của anh, có khi anh không biết phát
biểu bằng lời nói như thế nào. Kiến trúc không phải là những ý
tưởng điêu khắc tạo hình, cũng không phải là ý tưởng xã hội
học hoặc ý tưởng về sự mô tả. Kiến trúc là ý tưởng liên kết
hình thức với những gì mà người ta cho là sẽ diễn ra trong đó.
Đó là một dạng ý tưởng hết sức độc đáo. Khi một ai đó diễn đạt
mối quan tâm của mình, anh có thể mô hình hoá nó và vẽ ra một
cấu trúc khái niệm bao trùm lên tất cả các vấn đề đó. Điều đó
truyền cho anh sự kích động rất mạnh. Đó là thời điểm mà anh
thấy có đủ năng lực tổng hợp trí tuệ và sức lực để sản sinh
ra một tác phẩm kiến trúc. |