|
Các công tŕnh:
• Flint RiverQuarium
• Bảo tàng nghệ thuật Tacoma
• Bảo tàng giáo dục Tang và Pḥng trưng bày nghệ thuật.
Cũng như các công tŕnh của ḿnh,
Antoine Predock luôn phấn đấu để thành công cả về sự ăn khớp
và sự nổi trội. Cưỡi trên chiếc xe mô tô sản xuất thời kỳ 1917
– 1930 trên những con đường bụi bặm hay dọc theo những lối ṃn
lầy lội vùng núi, ông khắc họa h́nh ảnh một người hoạt động
không chính thống – người đàn ông cô độc vừa ch́m đắm, vừa nổi
bật trong khung cảnh thiên nhiên gồ ghề, lởm chởm nhưng tuyệt
đẹp. Những công tŕnh của ông cũng muốn đạt được điều này theo
hai con đường: trở thành một phần nhưng đồng thời lại nổi bật
lên trong khung cảnh. Trong những tác phẩm thành công, Predock
và công tŕnh kiến trúc của ông đă xoay sở và đạt được mối
tương quan khéo léo và nhạy cảm này.
Trên bức tường phía sau quầy tiếp
tân tại xưởng thiết kế của ông ở Albuquerque, hai bức ảnh đen
trắng lớn chụp các di tích Chaco Canyon và Pueble Bonito đă
định vị bộ sưu tập những phác họa các công tŕnh của Predock.
Những cấu trúc xây bằng gạch đầy ấn tượng của người Da đỏ
Anaxazi trong giai đoạn 850 – 1150 có vai tṛ như những ḥn đá
thử vàng cho kiến trúc của Predock: Tổ hợp những thành tố biểu
tượng (những pḥng hành lễ h́nh tṛn của người da đỏ, những
ngôi nhà h́nh hộp, những bức tường dày) như mọc lên từ những
ngọn đồi hoang vắng. Công tŕnh của Predock cũng mang những
đặc tính gen sinh học, biểu hiện công năng như những sê ri
h́nh thức lặp đi lặp lại (h́nh nón, kim tự tháp, khối hộp lập
phương), chúng trở thành cuốn tự vựng thiết kế vừa phổ quát,
vừa có cá tính cá nhân mạnh mẽ.
Predock thể hiện niềm đam mê
chuyển động của ḿnh bằng cách cho xếp dọc theo một bức tường
trong xưởng thiết kế chính một dăy xe mô tô cổ điển. “Kiến
trúc là một cuộc viễn hành”, ông nói, “viễn hành cả về thể xác
và tư tưởng”. Sinh trưởng tại Lebanon vùng Missouri, vào năm
1936, ông chuyển tới miền Tây Nam để vào học tại Trường Tổng
họp New Mexico. Trong khi học về kỹ thuật cơ khí, vào mùa hè,
ông làm việc tại xưởng hàng không gần đó.
Albuquerque. “Tôi thích nghĩ về
máy móc và công nghệ trong mối liên quan tới cảnh quan và kiến
trúc”, ông nói. Trong khi theo học lớp kiến trúc do Don
Schlagel phụ trách, Predock quyết định từ bỏ nghề cơ khí.
“Schlagel trở thành người đỡ đầu, ông đă chỉ cho tôi thấy kiến
trúc cần phải như thế nào”.
Schlagel cũng khuyến khích ông
nh́n xa hơn New Mexico. Dù rằng chưa bao giờ đi quá
Misssisippi, Predock cũng chuyển tới New York và theo học tại
Trường Tổng hợp Columbia. Ở đây, ông đă làm bạn với những vũ
công và xem các cuộc tŕnh diễn của Merce Cunningham và John
Cage. Tại Trường Tổng hợp Columbia, ông gặp Jennifer Linnell –
một vũ nữ đă trở thành người vợ và nàng thơ đầu của ông. Xem
nàng múa và cả biểu diễn cùng nàng, ông nắm được cơ thể con
người chuyển động trong không gian như thế nào. “Những công
tŕnh của tôi được thiết kế hết sức chuyên nghiệp,” Predock
khẳng định. “Khi xem Jennifer múa, tôi bắt đầu suy nghĩ về
nghệ thuật khiêu vũ trong kiến trúc”.
Sau khi tốt nghiệp, Predock và
Linnell chuyển tới Albuquerque và dựng nên một ngôi nhà nhỏ có
xưởng thiết kế. Qua nhiều năm, ngôi nhà nhỏ này đă trở thành
nổi tiếng một cách may mắn, giống hệt như biểu thức vật lư của
lư thuyết Cage về cơ hội và bất ngờ. “Chúng tôi muốn tạo dựng
một địa điểm tập hợp nhiều ngành và phá vỡ ranh giới giữa sống
và làm việc”, ông nói. Dù rằng Predock và Linnell không c̣n
sống với nhau trong ngôi nhà này, đây vẫn là xưởng thiết kế
kiến trúc của ông trải dài trong khu vực những căn nhà ở nhỏ
gắn liền với nhau bằng hàng rào cây linh sam được cắt tỉa và
những khoảng sân viền gạch với những cây bông. Hiện nay,
Predock kết hôn với Constance DeJong – một nhà điêu khắc đă
hợp tác với ông trong những đồ án thiết kế như Minnesota
Gateway Landmark, một tượng đài Cor-Ten hoành tráng kề bên
công tŕnh Minnesota Gateway của Predock bên cạnh Trường Tổng
hợp Minnesota ở Minneapolis.
 |
|
Kư họa từ những cuộc viễn du giúp chúng ta hiểu
về nghệ thuật kiến trúc và cảm giác của Predock
về địa danh. |
Xuất phát từ La Luz Community, một
bức tường thành cao dốc đứng kết hợp từ các khối nhà xây dựng
những năm 1970 trên một bờ đất cao dọc theo sông Rio Grande ở
Albuquerque, công tŕnh của Predock là điểm mấu chốt của địa
điểm xây dựng. Do La Luz có những công tŕnh xây bằng gạch
không nung và thể hiện như một bộ phận hữu cơ của cảnh quan
tổng thể, Predock nhanh chóng nổi tiếng như một người gắn bó
ḥa hợp với địa điểm cư trú. Ai cũng nghĩ ông là kiến trúc sư
người địa phương. Điều này giúp ông tạo lập được những điểm
nhận diện khác biệt với các nhà kiến trúc trào lưu Hiện đại.
Nó cũng trở thành một cái ṿng Kim cô mà ông phải cố hết sức
để thoát được ra ngoài.
Các đồ án tiếp theo như Trung tâm
Tự nhiên Rio Grande ở Albuquerque (1982) và Trung tâm Nghệ
thuật tạo h́nh Nelson tại Trường Đại học Tổng hợp bang Arizona
ở Tempe (1989), một lần nữa, các đồ án này chứa đựng mối liên
hệ chặt chẽ với những địa danh cụ thể - trung tâm nghệ thuật
h́nh thành một ḥn giả sơn từ các khối nhà giật cấp, những sân
thượng xây gạch và những không gian mát mẻ và yên tĩnh kiểu
hang động.
Predock thường ví những đặc trưng
của địa điểm như một mặt cắt đường với nhiều lớp ảnh hưởng, từ
nền đá gốc nằm sâu ở dưới và những đồ tạo tác cổ tới phần bồi
thêm mới hơn của asphalt và các cấu trúc khác. “Tôi cố gắng
hiểu địa điểm xây dựng ở mức độ sâu sắc hơn là những khía cạnh
môi trường hoặc vật thể đơn thuần”, ông lư giải. “Nó chứa đựng
những thế lực văn hoá và trí tuệ. Đó là một phương pháp tiếp
cận toàn diện kết hợp một số bộ môn khác nhau và nó nh́n nhận
địa điểm như một vật thể năng động”.
New Mexico đă giúp Predock định
h́nh quan điểm của ḿnh về địa điểm, tuy vậy ông không bó hẹp
chỉ trong kiến trúc. “Những bài học tôi đă tiếp thụ được ở đây
về phương thức ứng xử với những thế lực của địa điểm có thể
ứng dụng bất cứ đâu”, ông nói. “Không phải là tôi phát minh ra
phương pháp luận mới cho những bối cảnh mới. Dường như là New
Mexico đă chuẩn bị sẵn cho tôi điều này rồi”.
 |
|
Indian, Trường Cộng đồng, 2007 – Tọa lạc trên khu đất
rừng rọng 200 acre cách khu trung tâm Milwaukee 10 dặm,
ngôi trường tử mẫu giáo đến hết lớp tám đă gắn liền
những khối nhà với cảnh quan, thiên nhiên đă tham gia
vào bố cục như một công cụ giáo dục quan trọng. |
Quá tŕnh sáng tác của Predock bắt
đầu với việc ông và các cộng sự nghiên cứu và phác thảo trên
những cuộn giấy lớn cắt dán và ghép với nhau. Sau đó các cộng
sự ghép nối các miếng b́a cứng cho mỗi yếu tố công năng trong
nhiệm vụ thiết kế và ông sử dụng chúng để là mô h́nh đất sét
cho công tŕnh. Trong khi nặn và chạm khắc đất sét, Predock
bắt đầu định h́nh đồ án thiết kế, giống như các nhà điêu khắc
thường làm. Sau đố các cộng sự chụp ảnh mô h́nh bằng máy ảnh
số và sử dụng những h́nh ảnh này để tạo lập bản vẽ và mô h́nh
số hóa. Ông khẳng định “máy tính làm quá tŕnh thiết kế trở
nên tổng thể và phong phú”.
Đánh giá: Quá
khứ và tương lai
Hiện tại Predock đang thiết kế 20
công tŕnh tại văn pḥng chính ở Albuquerque và các văn pḥng
vệ tinh ở Indianapolis, Los Angeles và Đài Loan. Cũng như các
kiến trúc sư khác, ông có một số đồ án thiết kế yêu thích
không bao giờ được xây dựng, trong đó có khu resort sinh thái
nhạy cảm tại Morocco và một khách sạn 3500 pḥng với một
casino tại Las Vegas có tên gọi là Plato Atlantis. Dù không
tham gia nhiều cuộc thi, ông đă chiến thắng trong hai cuộc thi
quốc tế mới đây: Chi nhánh phía Nam của Bảo tàng Quốc gia Đài
loan và Bảo tàng Quyền con người Canada ở Winnipeg, Hai đồ án
này đang được tích cực triển khai hứa hẹn là những công tŕnh
chủ đạo của ông. Như đă thấy qua toàn bộ sự nghiệp sáng tác
của ông, Những cội nguồn cuốn hút Predock trong các đồ án
thiết kế này là địa chất, cảnh quan và văn hóa.
 |
|
Bảo tàng Quyền con người Canada, Winnipeg, 2009 – Đồ án
được giải này đặc trưng với lớp kính bọc “dạng mây” với
những tế bào quang điện gắn tại một số khu vực, một Khu
vườn Thưởng ngoạn và một Tháp Hy vọng. |
Tuy giờ đă 70 tuổi, ông vẫn tỏ ra
nhanh nhẹn như trước. Hiện tại ông đang triển khai khoảng 20
đồ án thiết kế cùng với 35 cộng sự tại Albuquerque và các văn
pḥng nhỏ hơn ở Indiana, Los Angeles và Đài Loan. Trong khỏang
hơn một năm vừa qua, ông đă giành được hai giải thưởng quốc
tế: một là cho chi nhánh Bảo tàng Quốc gia tại thành phố
Taibo, Đài Loan và một cho Bảo tàng Canada về Quyền con người
tại Winnipeg.
Trong quá tŕnh bắt đầu thiết kế
Bảo tàng Quốc gia, ông phác thảo công tŕnh của ḿnh như một
cảnh quan trừu tượng trên một cuộn giấy dài 22 foot. Công
tŕnh có phần bệ bằng đá hoa cương, một không gian trung tâm
cao vút mà ông ví như ngọn núi bằng ngọc bích và những gallery
bọc đồng uốn lượn xung quanh sảnh chính và nối với nhau bằng
những chiếc cầu dạng ruy băng. “Với tư cách là một kiến trúc
sư ngoại quốc, tôi không thiết kế một công tŕnh hay một khu
vườn kiểu Trung hoa”, ông nói. Nhưng ông sử dụng sử dụng nước,
đá và một phương pháp tiếp cận phân đoạn để tạo lập không
gian. Đó là phương pháp tiếp cận kiến trúc truyền thống Trung
hoa đặc trưng theo lối hiện đại. Thiết kế Bảo tàng Quyền con
người của Canada sử dụng những gallery nằm trên cột đá bao bọc
trong đám mây bằng kính. Để tạo ra mây, ông sử dụng kính ốp
với những tế bào quang điện tại một số vị trí. Cả hai đồ án
thiết kế tại Đài Loan và Canand đều dự kiến hoàn thành trong
năm 2009.
Những năm gần đây, ông tạo lập
được những ảnh hưởng mới. Với tư cách thâm căn cố đế là một
người lăng du phác thảo bất cứ chỗ nào đi qua, Predock nói về
một thứ năng lượng hỗn độn trong các khu chợ đêm Châu Á và
những h́nh ảnh trong mơ của thế giới ngầm dưới nước. Những ư
tưởng này dần thấm đẫm trong các tác phẩm của ông qua những
chuyến đi thường xuyên tới Trung Hoa và môn lặn với b́nh khí
nén mà vợ ông rất hâm mộ và ủng hộ. “Tôi trải nghiệm không
gian trong cơ thể tôi cùng với thế giới ngầm trong nước. Tôi
nh́n thấy một đàn cá tập hợp và cùng chuyển động và tôi thốt
lên “đây chính là kiến trúc”.
Dù làm bất cứ việc ǵ – thiết kế
hay bơi lặn, Antoine Predock đều dựa theo bản năng. Để chiêm
ngưỡng và thấu hiểu những công tŕnh của ông, người ta phải
đụng chạm vào chúng, dẫm lên chúng, đi xuyên qua chúng, ngồi
lên chúng. Nhiều năm trước đây, “trước khi bắt đầu thiết kế,
người ta cần phải ngồi lên mặt đất và cảm nhận mảnh đất dưới
cơ thể ḿnh”. Trong dịp khác, khi tham quan ngôi nhà Turtle
Creek ở Dallas, ông nhảy lên trên mái ṿm chiếu sáng lớn h́nh
tṛn để thử sức chịu tải của nó. Lẽ ra là không nên làm như
thế.
Những công tŕnh thành công nhất
của ông như Trung tâm Nghệ thuật tạo h́nh Nelson, Trung tâm di
sản Hoa Kỳ ở Laramie, Wyorning và Nhà hát Spencer ở Alto – New
Mexico hiện lên trên địa h́nh núi lởm chởm tưởng như chúng
được các sức mạnh địa chất đẩy bật lên vậy. Chúng không nằm
nhẹ nhàng trên mảnh đất mà ôm gh́ lấy nó. Như thế, chúng trở
thành một phần của cảnh quan, giống như những cấu trúc xây
dựng ở Pueblo Bonito hợp nhất, tan chảy trên nền đất đỏ của
Chaco Canyon.
Theo Tạp chi Architectural
Record
Khánh Vũ dịch từ tiếng Anh
Trung tâm Thông tin - Thư
viện |