|
 |
|
Tượng đài Lư
Thái Tổ |
Tượng đài cũng tác
động mạnh đến sự lựa chọn của các thế hệ, nên một tượng đài
thô thiển, không linh hồn th́ thực sự là một sự phản tác dụng,
tầm thường hóa nhân vật hoặc h́nh tượng được thể hiện.
Những ngày gần đây,
việc lật lại những trang tư liệu về nạn đói năm 1945 với hơn
hai triệu người chết đói đă làm dư luận xôn xao. Thế mới hay
rằng một nỗi đau lớn ở tầm nhân lọai như vậy cũng vẫn có thể
bị lăng quên. Có lẽ, những nỗi đau dễ được bồi lắng trong một
đất nước đă mang trên ḿnh quá nhiều vết thương do chồng chất
thiên tai địch họa như Việt Nam chăng? Và nhiều người nghĩ đến
việc xây dựng một Tượng đài tưởng
niệm những nạn nhân của trận đói và để cảnh báo về
một tội ác.
Sự kiện này gọi sự
kiện khác, và chúng ta mới sực nhớ ra rằng, đất nước này c̣n
có quá nhiều sự kiện và nỗi đau lịch sử tầm cỡ đáng để dựng
tượng đài. Một Tượng đài Độc lập
để kỷ niệm sự kiện đất nước Việt Nam giành được độc lập ḥan
toàn sau 200 năm - 2/9/1945. Một
Tượng đài Thống nhất để kỷ niệm chiến thắng
30/4/1975 - sự kiện trọng đại của đất nước, chấm dứt 20 năm
chiến tranh, non sông thu về một mối.
Ba tượng đài để giúp
thế hệ sau dựng tượng đài chân thực và xứng đáng trong ḷng
ḿnh về dân tộc và hào khí non sông. Đó là việc cần làm và nên
làm.
Nhưng không v́ thế
mà chúng ta đơn giản với việc dựng tượng đài. Với một đất nước
chiến thắng chồng chất chiến thắng, nỗi đau bồi lắng nỗi đau
như Việt Nam, để chạm khắc vào thời gian và không gian cho hậu
thế không quên lăng những kỷ niệm lớn thật không đơn giản. Nếu
không sửa soạn một nhận thức có hệ thống, một cái nh́n mang
tầm khái quát , điềm tĩnh, công bằng với cả quá khứ và hiện
tại và đón trước tương lai. Nếu không được trang bị kiến thức
thẩm mỹ tối thiểu về các phương diện hội họa, kiến trúc, điêu
khắc và ư tưởng thi ca, người ta rất dễ lạc trong những mê
cung. Mê cung đó là những định kiến thiên lệch và khiên cưỡng,
bị chi phối bởi những ư kiến chủ quan của người chỉ đứng ở
chân núi và điều duy nhất anh ta nh́n thấy là gốc cây trước
mặt. Lịch sử nhiều lần minh chứng rằng sự thiển cận có thể đem
lại những hậu quả khôn lường.
Năm 2004, sau 50
năm, Tượng
đài chiến thắng Điện Biên đă được dựng. Rất cần
thiết. Vậy chiến thắng quân Nguyên Mông xâm lược có dựng tượng
đài không? Dựng ở đâu? Chiến thắng quân Tống, Chiến thắng giặc
Nam Hán có dựng tượng đài?...
Dựng tượng đài để
tưởng niệm những người chết đói? Rất cần thiết. Nhưng cũng có
nhiều triệu người chết v́ chiến tranh, tượng đài nào cho xứng
để miêu tả và cảnh báo về nỗi đau này? Có thể mở rộng giới hạn
thời gian đến bao nhiêu năm là vừa? Những sự kiện lớn mang tầm
cỡ ảnh hưởng tới sự thay đổi của cả một đất nước ở những thế
kỷ trước, nên ứng xử thế nào cho phải lẽ, bởi tượng đài hay
bảo tàng, chính là sự ứng xử của hiện tại đối với quá khứ và
tầm văn hóa của một đất nước lại được bộc lộ “nhỡn tiền “ qua
các tượng đài.
Những sự kiện cỡ nào
th́ phải dựng tượng đài? Và biên độ thời gian? Trên đất Việt
đau thương và thiện chiến, mỗi mảnh đất đều oằn vai trước tầng
tầng lớp lớp những kỷ niệm mang tính lịch sử. Với một nước
nghèo, trước khi dựng tượng đài lại càng phải trả lời nhiều
câu hỏi mang tính thiết thực. Nhiều khi đó lại là một thứ xa
xỉ, nếu đặt không đúng chỗ.
Cần tránh những điều
“hối không kịp”. Cần miễn cho các thành phố khỏi phải chịu
đựng những tượng đài thô thiển, những khối thạch cao và bê
tông không linh hồn làm vết nhọ trên gương mặt. Trước khi kịp
dựng những tượng đài, nên chăng, chúng ta cần có những chuyên
gia am hiểu về lĩnh vực này, và rất cần tham khảo ư kiến của
các chuyên gia nước ng̣ai, nơi nào đă sáng tạo được những
tượng đài làm sáng danh đất nước họ và trường tồn cùng thời
gian. Cần quy hoạch tổng thể và ban hành một quy cách và quan
niệm thẩm mỹ khả dĩ đem tới những điều tối thiểu về một “
Văn
hóa tượng đài”.
Thật là nan giải và
đáng tội nghiệp cho một thành phố, một địa phương chẳng may
phải chịu đựng một vài tượng đài vô hồn, phản thẩm mỹ. Bởi v́
tượng đài là một vật thể văn hóa được đem ra trưng bày ở nơi
nổi bật nhất, nhiều người chiêm ngưỡng nhất nên chính bản thân
nó phải đảm trách khá nhiều việc, trong đó rất quan trọng là
khơi gợi những cảm xúc cao thượng và về cái đẹp ở những công
dân hiện tại và tương lai, góp phần bồi trúc thần tượng của
thời đại và khiếu thẩm mỹ tinh tế. Tượng đài cũng tác động
mạnh đến sự lựa chọn của các thế hệ, nên một tượng đài thô
thiển, không linh hồn th́ thực sự là một sự phản tác dụng, tầm
thường hóa nhân vật hoặc h́nh tượng được thể hiện.
Thực tế cho thấy,
chữa chạy tượng đài phản thẩm mỹ là một vấn đề bất khả thi, v́
tượng đài trong dân gian được quan niệm cũng như một thần
tượng, được người đời gán cho ư nghĩa linh thiêng như thần
linh, nên xưa nay, dù vụng về thô thiển đến mấy cũng chẳng có
mấy người dám bạo gan phá bỏ...
Xin các nhà làm
tượng và những nhà quyết định số phận tượng đài hăy miễn cho
công chúng một vài điều nho nhỏ. Tượng đài sinh ra là để được
chiêm ngưỡng, không phải để “trông” hoặc “xem”. V́ thế tượng
đài phải xứng đáng một vật thể cao siêu xa vời.
Do tính chất và mục
đích của nó, tượng đài khi dựng lên thường mang một vẻ cô đơn.
Cái ǵ ở trên cao th́ thường cô đơn. Không cô đơn chẳng phải
tượng đài. Cần giữ cho tượng đài sự cô đơn sang trọng bởi vẻ
đẹp và tính trường tồn của nó. Tượng đài - đó là những h́nh
tượng được đặt trên một cái bệ để với tay tṛ chuyện cùng trời
cao. Đó là câu chuyện của những thế kỷ.
Nước Việt trường tồn
từ hàng ngàn năm nay và sẽ c̣n trường tồn. Và nó trường tồn
bởi những giá trị nhân văn mang tính nhân lọai, không do ư
thích nhất thời và khiên cưỡng của một nhóm người...
Vậy, xin hăy cẩn
trọng!
Vơ Thị Hảo
Theo Ashui.com
Trung tâm Thông tin - Thư viện |